Ngừng lại để yêu thương

01:36 |
Cuộc sống vội vàng, tất bật. Tình người mong manh, dễ vỡ. Có đôi lúc ta không biết mình đang sống vì cái gì nữa.

Giữa vòng xoáy cuộc sống bon chen, ồn ào này có lúc nào ta ngừng lại để yêu thương (hay chỉ là cảm nhận sự yêu thương).

…Ngừng lại một phút để biết mình đang làm gì, làm như thế nào và làm vì ai.

…Ngừng lại và bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời, về con người

…Ngừng lại để biết ta vẫn còn tồn tại theo cách nghĩ của mình.

…Ngừng lại để nhớ rằng ta đang yêu thương một ai đó và củng có một ai đó đang yêu thương ta. Cuộc sống vẫn trôi đi khi ta ngừng lại, ta nhìn lại mình của những năm tháng đã qua.


Một lần yêu thương, một lần tan vỡ. Nhiều lần yêu thương, nhiều lần tan vỡ.
Bạn bè ngày cũ bây giờ người còn người mất, có người đã thật xa xôi dù gần nhau trong gang tấc.
Khỏang cách không gian, khoảng cách thời gian đều không đáng sợ bằng khoảng cách của hai tâm hồn.

Ngừng lại để ta giật mình hoảng hốt, có phải ta đã quá vô cảm, quá lạnh lùng.

…Bao lâu rồi ta đã không còn biết khóc, bao lâu rồi ta không còn nhối đau vì vết thương của một ai đó.
…Bao lâu rồi ta chỉ biết yêu mình! Ngừng lại để cảm nhận cuộc sống, ngừng lại để cảm nhận yêu thương.

Sống và tồn tại là hai điều hòan toàn khác nhau, sống không chỉ ăn, là ngủ, là hô hấp, sống là phải được làm chính mình, được quan tâm, được chia sẻ, biết quan tâm, biết chia sẻ.

Đã bao lâu rồi ta không còn biết sống.

Trái tim ta vẫn còn đau lắm nhưng nỗi đau này là do ta hay do ai đó gây cho ta? Ta đã không biết yêu thương và ta đã trả giá, ta đã chỉ biết có mình nên ta đã mất nhau.

Nếu giờ đây ta còn đau vì vết thương ngày xưa ấy thì phải chăng ta lại không biết sống thêm một lần nữa.

Một cánh cửa đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra, cuộc sống không có con đường cùng, chỉ có chăng là ta đã tự làm cùng đường mình. Cuộc sống đã cho ta yêu thương sao ta lại chối từ, cuộc sống cho ta niềm vui sao ta lại ưu buồn.

Ôi cuộc sống mong manh, ngắn ngủi biết đâu ta sẽ chẳng có ngày mai, thôi hôm nay cho ta ngừng lại, ngừng lại một ngày để ta biết yêu thương.

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương
Read more…

Anh có yêu em không?

02:27 |
 Anh có yêu e không ...


Nó ôm chặt lấy anh, nheo nheo mắt nhìn, hỏi với giọng rất nghiêm trọng.

Anh cười, xoa đầu nó.

- Hỏi gì mà buồn cười thế, tất nhiên là anh yêu em rồi!

- Yêu nhiều không?

- Nhiều, nhiều lắm, nhiều không đếm được

- Thế khi nào anh hết yêu em?

- Đến khi nào anh không thở được nữa

Nó cười hạnh phúc, ghì chặt cổ anh và hôn ….

Anh gặp một tai nạn rất khủng khiếp. May mắn là anh giữ đc mạng sống nhưng nửa mặt của anh bị vỡ, tay và chân phải bị liệt hoàn toàn. Bây giờ anh chỉ là 1 phế nhân vô dụng và gớm ghiếc. Nó đau lòng lắm, lẽ ra người nằm ở đây phải là nó. Chính anh đã đẩy nó ra khỏi lưỡi hái tử thần. Hằng ngày nó vẫn đi làm bình thường, cứ mỗi khi rảnh rỗi là nó ghé thăm nom, chăm sóc anh.

Anh có yêu em không?

Mẹ anh khóc suốt, nó cũng khóc, tấm tức và nghẹn ngào. Đám cưới cuối năm nó không có ý định sẽ huỷ vì nó không thể bỏ rơi anh được. Anh không chỉ là người nó yêu mà còn là ân nhân của nó nữa. Lúc nó lau mặt và đút cháo cho anh, anh cầm tay nó, khẽ nói :

- Chúng mình chia tay thôi em, anh giờ đây là phế nhân rồi, chẳng thể che chở và lo lắng cho em được nữa.

- Không, em không đồng ý, em không muốn. Anh đừng biến em trở thành kẻ bội bạc như thế.

Nó khóc, nó ôm chặt lấy anh .

Anh đưa tay trái lên xoa tóc nó, ở trong mắt trái có giọt nước mắt khẽ rơi.

Một thời gian sau nó bận bịu với công việc và những mối quan hệ mới nên ít khi khi đến thăm anh. Anh không buồn cũng không muốn trách nó, anh không muốn vì anh mà nó bỏ bê sự nghiệp. Giống như trò đời nghiệt ngã, nó nhanh chóng bị cuốn vào những vòng xoáy của cám dỗ. Nó bắt đầu thấy chán mỗi khi ngồi tâm sự với anh.

Những khi đẩy xe lăn cho anh cùng đi dạo phố, nó đã biết xấu hổ. Nó so sánh anh với những người theo đuổi nó. Và dĩ nhiên, anh luôn bị thua thảm hại

Gần đến ngày cưới, nó bỗng hoãn lại vì lí do công việc. Mọi người ai cũng tin và thông cảm cho nó. Bố mẹ hai bên thì thương nó nhiều khi nó vẫn quyết định cưới anh dù anh như thế. Bạn bè thì khâm phục và ngưỡng mộ tình yêu mãnh liệt của anh và nó.

Nó thì lại thấy chán nản và mệt mỏi lắm rồi.

Nó đã đem lòng yêu 1 anh bạn đồng nghiệp nhưng lại không dám nói với anh, nó không muốn anh buồn bởi anh đã hi sinh vì nó quá nhiều. Nhưng hơn ai hết, nó không muốn đám cưới này diễn ra. Anh không còn là tình yêu to lớn của nó nữa mà đã trở thành gánh nặng từ lúc nào không hay. Cứ nghĩ đến chuyện sau khi kết hôn nó sẽ phải gánh vác làm trụ cột trong gia đình là nó đã muốn ngã quỵ và từ bỏ ngay lập tức Đôi khi nó thềm đc anh ôm thật chặt, thèm được tựa vào vai anh, thèm được anh cõng đi dọc bãi biển.

Những điều đó rất đơn giản nhưng giờ chỉ là mong ước không bao giờ thực hiện đc. Nó khóc, nó thấy ngạt thở quá, sao ông trời lại khiến nó khó xử như thế này …

Sau 1 tuần đi du lịch về nó quyết định sẽ chia tay với anh, nó không thể trói buộc cuộc đời nó với 1 người tàn phế không có tương lai như anh được. Dù biết mình thật độc ác và tàn nhẫn nhưng nó không còn sự lựa chọn nào khác. Nó hẹn anh ở 1 quán cafe quen thuộc.

- Anh à.. em..em muốn.. .

Nó thấy nghẹn ứ ở cổ, ấp úng mãi không nói ra được, nó cũng không dám nhìn vào mắt anh.

Anh mỉm cười :

- Chúng ta chia tay em nhé!

Nó sững sờ, tròn mắt nhìn anh

- Nếu ở bên anh mà em không có hạnh phúc thì chẳng thà bắt anh xa em còn hơn.

Nó cúi mặt, khẽ hỏi:

- Anh hết yêu em rồi à?

- Anh không!

Chỉ im lặng lắc đầu, tròng mắt trái của anh nhìn nó, sâu thẳm và hun hút buồn.

- Thế sao anh lại muốn chia tay? Còn nữa, anh chưa bao giờ hỏi khi nào em hết yêu anh.

- Với anh điều đó không quan trọng – Anh điềm đạm nói - Dù em có thù ghét anh thì anh vẫn mãi yêu em. Lẽ ra anh đã chết ngay từ hôm đó, nhưng anh chợt nghĩ rằng nếu anh ngừng thở rồi thì sẽ không thể yêu em đc nữa, thế nên anh cố gắng sống bằng được. Nhưng giờ đây thấy mình thừa thãi quá, lại thành gánh nặng của mọi người. Việc duy nhất anh có thể làm cho em là cầu mong em hạnh phúc

Nó cúi gằm mặt xuống, mắt rưng rưng. Nó không ngờ anh lại yêu nó nhiều đến thế.

Bỗng dưng điện thoại nó rung, người yêu mới đang gọi cho nó. Nó không nhấc máy , anh nhắc khẽ:

- Người ấy đang gọi đấy, em đi đi. Nó nhìn anh, không nỡ cất bước.

- Đừng lo cho anh, anh không sao đâu, em hạnh phúc là anh vui rồi.

Anh cười. Khó khăn lắm nó mới đứng dậy đc. Nó nhìn anh rất lâu rồi vẫn quyết định đi.

Người yêu mới đợi nó ở ngoài.

- Em làm gì mà lâu thế, anh đợi mãi.

- Anh này, anh có yêu em không?

- Anh có!

- Đến khi nào anh mới hết yêu em?

- Đến khi nào em chán ghét anh, em đuổi anh đi.

Nó sững sờ, người đàn ông đứng trước mặt nó không yêu nó nhiều như anh.

- Ơ kìa, sao mắt trái em lại ướt thế kia?

Nó giật mình, nó đang khóc, nó khóc 1 bên, cái bên mà anh cũng chỉ có thể khóc đc.

Nó chợt nhận ra bao thói quen của anh đã ngấm vào cuộc sống của nó. Nó thực sự không chỏ mắc nợ anh mà vẫn còn yêu anh rất nhiều, người đó đã không tiếc tính mạng để nó được sống, đã đấu tranh với cái chết để lại được yêu nó sao nó lại đành lòng mà bỏ anh được. Nó nhìn người yêu mới

- Anh này! mình chia tay anh nhé, tuần sau em tổ chức lễ cưới rồi, em xin lỗi!

Nó nói rồi quay đầu chạy lại quán cafe nơi mà nó vừa để quên 1 báu vật ở đó. Nó biết rằng khi tình yêu trở thành gánh nặng thì phải cố mà gánh lấy, chứ không đc phép từ bỏ, vì bỏ rồi sẽ thấy hối hận.
Read more…

Hẹn yêu...

23:47 |
Hẹn một ngày mình sẽ dắt tay nhau cùng bước trên đọan đường đầy nắng, hoa nở ngát hương hai bên đường và gió nhè nhẹ thổi làm tóc em bay… Ở nơi đó chúng mình sẽ không còn những toan tính, những mặc cảm tổn thương người khác mà đến với nhau. Ở nơi đó ta sẽ bù đắp cho nhau những tháng ngày mình lạc nhau trên dòng đời tấp nập. Mình tìm thấy nhau rồi, và đừng buông tay nhau nữa nhé anh!


Có những sự vô tình để rồi một ngày mình tự hỏi: “Phải chăng mình lạc mất nhau rồi?”

Giữ chặt tay nhau nhé, vì một lần lỡ rời tay chúng mình lại tất tả ngược xuôi tìm nhau suốt một đời. Sẽ không ai cho em được những niềm vui và nỗi đau được như anh, nhưng đó mới chính là tình yêu… Em sẽ nắm tay anh chặt, chặt lắm như anh đã từng nắm tay em. Mình có thể làm điều đó vì nhau mà đúng không anh? Để anh gần em, em gần anh, ta gần nhau thêm chút nữa và để sẽ không bao giờ hối tiếc rằng ta đã tuột mất cơ hội dành cho nhau…

Hẹn một ngày ta sẽ cùng nhau đứng nơi cuối con đường, dang rộng cánh tay mà đón nhau về trong yêu thương, nhung nhớ của những ngày kỷ niệm đong đầy… Nơi ấy có vòng tay của anh, rộng và ấm đến lạ kỳ!

Cho nhau một cái hẹn nhé!

Bỗng thấy tâm hồn nhẹ nhàng, tươi tắn và đầy xúc cảm yêu thương… Tràn đầy hy vọng cho một cái gì đó sẽ đến. Không là buông xuôi cho số phận, ngày qua ngày em vẫn giữ cho mình một cảm xúc vẹn nguyên ngày em còn bên anh… Đủ để em mơ và đủ để anh hững hờ.

Hẹn yêu…

Một cuộc hẹn chỉ là trong ý niệm của chính em. Em đang vẽ nên bức tranh cho ngày ấy trong tâm trí mình. Năm tháng đi qua và có khi nào bức tranh ấy bị xóa nhòa về một miền bão giông của ký ức? Tất cả rồi sẽ phai mờ nhưng những hình ảnh về anh nó vẫn hiện hữu rất rõ nơi góc trái ngực. Lắng nghe từng nhịp đập của con tim. Lanh canh va đập vào nhau…

Hẹn yêu…

Ngày đó chúng mình sẽ gặp lại nhau nơi quán cũ, anh gặp em và em gặp anh. Một sự sắp đặt hay đó chỉ là tình cờ? Chỉ biết rằng nếu bỏ mất ngày hôm đó em sẽ trở về trong những phút giây rối cạn vì sao mình không dành cho nhau và vì sao chúng mình lại lạc nhau thêm lần nữa?

Hẹn yêu…

Chờ đợi một cái gì đó trong cuộc sống này hẳn là một điều cực kỳ thú vị. Cho nhau một cái hẹn nhé! Rồi một ngày chúng mình sẽ yêu…

Cũng có khi ngày đó chẳng bao giờ xảy ra và một lần nữa và chúng mình lại mơ về một hạnh phúc vĩnh hằng… Tưởng tượng một ngày hạnh phúc còn gần…

Và rồi một ngày chúng mình sẽ yêu…

Nhưng không yêu nhau mà là yêu người khác…
Read more…